PDA

View Full Version : Bạch Tuyết và bảy chú lùn (dị bản thơ)


qnkha
31-08-2012, 04:04 PM
Chuyện rằng từ xửa từ xưa<br>
Ở bên cái nước ăn dừa bằng răng<br>
Mùa đông tuyết phủ, núi băng<br>
Có bà hoàng hậu (đồn rằng: Rất gian )<br>
Mài xương lợn làm que đan<br>
Hì hục móc khố … mỏng tang cho chồng<br>
Sơ ý kim chọc vào mông<br>
Máu chảy xối xả thành dòng, rất ghê<br>
<br>
Đầy tớ rầm rập đổ về<br>
Bông băng dán kín, thuốc tê tiêm liền<br>
Nhưng tối nó nhức liên miên<br>
Vắt chân lên trán, bà liền ước ao<br>
Lạy trời, lạy đất làm sao<br>
Có cô con gái môi đào như … mông<br>
Tóc đen như thể dòng sông<br>
“Tô lịch - vô địch” ở hông bên nhà<br>
Da trắng như quả trứng gà<br>
Mắt tròn xoe tựa quả cà “ái ê”…<br>
<br>
Nghĩ xong, liền gọi chồng về<br>
(Đoạn này ba chấm … hề hề, cực hay<br>
Cận thần nó đặt máy quay<br>
Nó post lên mạng, down ngay mà nhòma<br>
Vào trang Kô thắm.com<br>
Đường link giờ chắc chưa ngòm ngay đâu)<br>
Thế rồi, tất yếu có bầu<br>
Hôm ra sản phẩm, mở chầu khao to<br>
Đem ngay năm chục con bò<br>
Hai trăm con lợn ra lò thui luôn<br>
Rượu tây cứ thế mà tuôn<br>
Ăn no rồi cứ thả buồn xuống ao<br>
Nói chung là rất ồn ào<br>
Mấy tay cơ hội lao xao tặng quà<br>
Bế nàng công chúa đem ra<br>
Dân tình hò hét, cờ hoa đón chào<br>
Vua cha sướng, mặt vênh cao<br>
“Đầu lòng con gái, đứa nào bằng ông!”<br>
Tiến lên đứng trước đám đông<br>
Thử Mic mấy tiếng vẫn không thấy gì<br>
(T.sư mấy chú âm ly<br>
Làm ăn mất dạy, ông di chết giờ …)<br>
“Hêlô! Các mợ, các cô<br>
Cùng các cháu nhỏ ngồi bô, có nhời!<br>
Đây là con gái của tôi<br>
Tên là Bạch Tuyết, ra đời hôm qua”<br>
Dân tình hò hét kêu la:<br>
“Viva Công chúa! Viva đức ngài”<br>
Nhà vua thẹn đỏ cả tai<br>
Chứ không thẹn đỏ chỗ hai ống quần …<br>
Thấy vua có vẻ tần ngần<br>
Một chị hót rác kéo quần đứng lên<br>
(Chị này vốn tính hơi … điên<br>
Vẫn hay xoen xoét “Tớ hiền như nai”<br>
Mồm thì tựa cái gầu dai<br>
Thân hình núc ních chừng ngoài trăm cân<br>
Trước kia buôn thúng bán phân<br>
Đổi nghề hầu hạ, ở gần nhà vua<br>
Mỗi lần nổi máu ăn thua<br>
Chị lại đem nhốt nhà vua với bò)<br>
Chị ta vỗ ngực đọc to<br>
Bài thơ chị mới ra lò sáng nay<br>
Nhà vua hốt hoảng xua tay<br>
“Thôi thôi! Đừng đọc! Thơ mày toàn phân”<br>
Chị ta hua cẳng múa chân<br>
Quyết tâm đọc hết một lần mới thôi<br>
…<br>
Thế rồi cũng hết cuộc vui<br>
Đám đông lặng lẽ bùi ngùi tản đi…<br>
Bỗng đâu tiếng khóc ri ri<br>
Lỗ cống 1 chú đen sì chui ra<br>
Nhìn người lại ngẫm đến ta<br>
Họ sinh con gái, vi va, vi vồ<br>
Con mình… Rô Na Đi Nhô<br>
Răng vàng như bố, tức rồ người lên<br>
Họ cao qúy, chú thấp hèn<br>
Họ ngủ nệm ấm, chú quen gậm giường<br>
Con gái đêm nào cũng tương<br>
Bố con nằm dưới cùng thường … no nê<br>
(Trên đây chi tiết ngoài lề<br>
Về đồng tác giả, đánh đề rất kinh<br>
Thời trẻ tung tẩy linh đình<br>
Lấy vợ, đẻ phát, thình lình: Gái luôn!<br>
Cú lắm, nhưng sợ vợ buồn<br>
Thế nên miệng cứ phải luôn hề hề)<br>
<br>
<br>
Đông đi, rồi lại xuân về<br>
Bạch Tuyết tuổi đã cập kê lên chuồng<br>
Hoàng hậu đẻ xong thăng luôn<br>
Nhà vua kêu khóc, u buồn: 3 hôm<br>
Bạch Tuyết giờ đã lớn khôn<br>
Lại thêm rất giỏi cái môn: Oánh quyền<br>
Trước đây nàng thích ngồi thiền<br>
Bởi vì dạo ấy nàng nghiền Võ Lâm (Võ Lâm Truyền Kỳ - game online)<br>
Vua sợ công chúa bị hâm<br>
Thế nên giận dữ ầm ầm mắng la<br>
Để công chúa tỉnh ngộ ra<br>
Ngài đem giao phó cho bà vợ hai<br>
Bà này gốc ở Hàng Gai<br>
Tuổi trẻ dại dột theo giai Hàng Gà<br>
Rồi nợ nần, bán cả nhà<br>
Thế là cắp túi bỏ ra Hàng Đường<br>
Mở một cửa hiệu bán gương<br>
Phố này vua lại rất thường đi qua<br>
Xuân đi, hè lại, thu qua<br>
Ăn may một phát thành bà hoàng luôn<br>
Dạo này vua có chuyện buồn<br>
Gửi gắm con gái, giao luôn quyền hành<br>
Thói đời, dạ khác lòng tanh<br>
Quả này bà quyết vót cành làm tăm<br>
<br>
<br>
Trong bánh đúc có xương dăm!<br>
Lúc nào … chuyện ấy … lại nằm tỉ tê<br>
Rằng:”anh thường vẫn thua đề<br>
Trong khi vẫn tính con về, con không<br>
Chuyện này ắt có lòng vòng<br>
Hình như con Bạch nó không hợp mình<br>
Cha con xung khắc thường tình<br>
Biết đâu chẳng phải Hung tinh chiếu vào”<br>
Mơ màng trong giấc chiêm bao<br>
“Mệt ơi là mệt! Thôi nào! Ngủ đi”<br>
Cao thay mưu kế bà dì<br>
“Hay là mai gửi nó đi … Mường Tè”<br>
Nhà vua tai điếc, tai nghe<br>
“Tính sao cũng được!” rồi đè lên chăn<br>
(Bởi vì giường ngủ không ngăn<br>
Mùa hạ, chiếu trúc nó lằn lưng tôm …)<br>
<br>
<br>
Trời vừa mới lúc tinh hôm<br>
Gọi ngay một chú xe ôm dặn dò:<br>
” Mày đưa con Tuyết lên đò<br>
Mang qua biên giới bán cho mẹ mìn<br>
Tiền bán được - nhớ giữ gìn<br>
Xong việc bà thưởng 10 khìn ăn xôi”<br>
Chú xe ôm gật một hồi<br>
Nghe số tiền thưởng thế rồi làm luôn<br>
Tóm Bạch Tuyết, nhét vào khuôn<br>
Bao tải buộc chặt rồi tuồn ra xe<br>
(Thương cho Bạch Tuyết ** le<br>
Mới vừa lên bảy ai dè gió sương! )<br>
Hiu hiu ngọn gió vấn vương<br>
Xe băng băng tiến, thẳng đường Sơn La<br>
Bỗng đâu ba chú xông ra<br>
Nhân viên kiểm soát cúm gà Hà Tây<br>
Chú xe ôm, lượn vọt ngay<br>
Ba ông kiểm soát trở tay không ngờ<br>
Một thì nổ máy Min-khờ<br>
Hai thì vội dắt GL đuổi theo<br>
Đuổi qua đuổi lại vòng vèo<br>
Qua khe, qua núi, qua đèo, qua sông<br>
Qua bao nhiêu những cánh đồng<br>
Mùa này lúa mới trổ bông thơm lừng<br>
Đàn chim rộn rã tưng bừng<br>
Quê ta ngày hội phừng phừng sức xuân<br>
Xin chào các bác nông dân<br>
Xin chào các chú gánh phân ra đồng<br>
Xin chào cả bác công nông<br>
Xin chào mấy chị tắm sông, xin chào …<br>
<br>
<br>
Phóng tới tận biên giới Lào<br>
Chú xe ôm chợt lao vào bụi cây<br>
Tuyết ta sây xẩm mặt mày<br>
Trong lòng lo sợ, quả này ra sao ?<br>
Xe ôm mặt mũi xanh xao<br>
Hoá ra là bị bác Tào hỏi thăm<br>
Xuống xe, Ôm chạy phăm phăm<br>
Tìm nơi kín đáo thả dăm cục buồn<br>
Cơ hội đến, Tuyết trốn luôn<br>
Cứ cắm đầu chạy, ko buồn ngửng lên<br>
Tới khi trời đất nhá nhem<br>
La bàn mới giở ra xem chỗ nào<br>
Bụng lại chợt đói cồn cào<br>
Lại thêm trời đổ mưa rào rất to<br>
Xa xa có ánh lửa lò<br>
Mừng quá Tuyết vội co giò phi ngay<br>
<br>
<br>
Mặc cho gai dứa gai mây<br>
Nó cào nó xé tung bay áo quần<br>
Từ xa thoắt đã đến gần<br>
Một nhà cấp 4 đổ trần bê tông<br>
Một dòng suối chảy lòng vòng<br>
Một khu vườn nhỏ có trồng nhiều hoa<br>
Hoa mơ, hoa mận, hoa cà<br>
Hoa hồng, hoa cúc, hoa trà, hoa ban<br>
Hoa zơn, hoa huệ, hoa lan<br>
Lại còn *** bụt mọc tràn cung mây<br>
Hoa củ cải, hoa khoai tây<br>
Hoa cành, hoa khóm, hoa dây, hoa chùm<br>
Và cây cũng mọc um tùm<br>
Bưởi, cam, xoài, mít, chôm chôm, mãng cầu<br>
Cao su, keo tượng, thầu dầu<br>
Cafe, chuối hột, củ nâu, củ mài<br>
Hàng trăm, hàng chục giống khoai<br>
Mọc kề chuồng lợn sát ngoài rào găng<br>
Lợn lai, lợi ỉ tranh ăn<br>
Lợn sề, lợn nái tung tăng xó chuồng<br>
Lợn Kinh, lợn Mán, lợn Mường<br>
Lợn khoang Ấn độ húc tường đòi ra<br>
Sát bên có một chuồng gà …<br>
Hoa mơ, gà ác, gà ta, gà rù<br>
Ở đống phân cạnh chuồng cu<br>
Có 1 con cú lông xù, mào thâm<br>
Đã thế lại còn bị hâm<br>
Nên đã bị thiến, âm thầm … chiều qua<br>
Tóm lại hoa quả la đà<br>
Cú mèo, lợn, chó đầy nhà kêu la<br>
Bạch ngồi xuống ghế sô pha<br>
Ngó quanh ngó quất cũng đà 5 giây<br>
“Nhà này là của ai đây ?<br>
Ghế con 7 chiếc bày ngay giữa nhà<br>
Trên mâm có 7 quả cà<br>
Bát, đũa, thìa, cốc cũng là 7 luôn<br>
Tít xa ở tận góc vườn<br>
7 cái toa lét, rất vuông, tường hồng<br>
Góc kia, sát cạnh bờ sông<br>
7 chiếc khố mới, phập phồng tung bay”<br>
Bạch ta cau mặt nhăn mày<br>
Nhưng mệt nên ngủ lăn quay ra giường<br>
Bên ngoài ngôi nhà dễ thương<br>
Công nông, 7 chiếc, trên đường, đang phi<br>
7 chàng thấp tịt, béo phì<br>
Hình như tổ chức cuộc thi “bốc đầu”<br>
Đua tài chắc cũng đã lâu<br>
Số 1 bỗng hỏi:”Rượu đâu chúng mày?”<br>
Số 2 vênh mặt, phảy tay<br>
“Chú nào say khướt cả ngày hôm qua?”<br>
Văng câu nói đệm, số 3<br>
“Chúng mày lộn xộn, về nhà uống thôi<br>
Thằng 4 nhiệm vụ kiếm mồi<br>
Thằng 5 lo việc rửa nồi cho tao<br>
Thằng 6, thằng 7 ra ao<br>
Chọn dăm con cá, con nào thật to …”<br>
Cả hội vừa hát vừa hò<br>
Theo nhau về chỗ chuồng bò, cất xe<br>
Đi ngang qua chỗ đầu hè<br>
Xếp hàng lần lượt cùng tè, rất nhanh<br>
Số 1 ra dáng đàn anh<br>
“Chúng mày còn trẻ nên phanh từ từ<br>
Nếu không hỏa bốc khí hư<br>
Sau này lấy vợ rồi thừ người ra”<br>
<br>
<br>
Tè xong 7 chú vào nhà<br>
Tay chưa sạch sẽ đã sà vào ăn<br>
Tự nhiên chú Tứ băn khoăn<br>
***** có đứa nó ăn trước rồi<br>
Chú Lục được thể chửi hôi<br>
Tổ sư có đứa nó ngồi ghế em<br>
Ko tin cứ lại mà xem<br>
Đít nó toàn đất lấm lem đây này<br>
Anh Nhị nóng mặt đỏ mày<br>
Cái ngày ******** bố mày phát điên<br>
Chú Tam nhìn mặt rất hèn<br>
Em tóm đc nó em lèn chết tươi<br>
7 chú nhốn nháo không nguôi<br>
Chợt nghe tiếng ngáy như mười con ngan<br>
Cả 7 giật thót ngỡ ngàng<br>
Đứa nào giỏi thật! Ngang tàng gớm chưa<br>
Chú Cả cầm quả gáo dừa<br>
Nhằm ngay cái mẹt đập bừa mấy chiêu<br>
(còn tiếp)