PDA

View Full Version : Chuyện bên lề Cúp truyền hinh Bình Dương 2009


tuanhien-button
07-09-2012, 03:25 PM
Sợ... trọng tài!

Được ví như “những ông vua trên đường đua”, nhưng các trọng tài điều hành tại giải khiến các đội chưa thể an tâm khi để xảy ra sai sót ở những chặng đua vừa qua.

Các tay đua vừa thi đấu, vừa hồi hộp với quyết định từ đội ngũ trọng tài.

Ở chặng đua vòng quanh thành phố Nha Trang hôm qua, sự cố đã xảy ra khi tay đua Lê Nguyễn Thành Nhân (BVTV AG) dù bị bể bánh xe nhưng vẫn qua mặt trọng tài để nhập vào tốp đầu. Ngay khi kết thúc chặng đua, BTC đã “xử” tay đua này khi ra án phạt vì hành vi trái luật.

Tuy nhiên, án phạt này bị các đội cạnh tranh với BVTV An Giang phản ứng. Lý do là dù bị phạt tiền, nhưng Thành Nhân và đội BVTV An Giang vẫn được BTC cộng thành tích, điều này rõ ràng ảnh hưởng đến kết quả chung cuộc. Nếu sự cố này xảy ra ở chặng cuối, khi 2 đội cạnh tranh nhất, nhì đồng đội hay danh hiệu Áo vàng, không biết điều gì sẽ xảy ra!?

Ở chặng 4 diễn ra trước đó, trọng tài cũng không thể kiểm soát hết đường đua khi để săn sóc viên các đội vô tư cho VĐV mình “núp gió” khi vừa đổ đèo Phượng Hoàng. Điều này gây bất công không nhỏ đối với các tay đua xác định thi đấu bằng thực lực của mình chứ không phải bằng “bùa phép”.

Mà đúng là trọng tài xe đạp Việt Nam yếu và thiếu thật. Nhưng ông Đoàn Kim Phách - TTK Liên đoàn xe đạp-mô tô Việt Nam cho biết, ở Việt Nam chỉ có duy nhất 1 trọng tài quốc tế là Nguyễn Ngọc Vũ (tổng trọng tài tại giải năm nay).

Lý do thiếu người là các trọng tài Việt Nam quá yếu ngoại ngữ và chuyên môn, do đó khi đi thi trọng tài quốc tế đều bị loại ngay vòng đầu. Mà đã không có ngoại ngữ thì cũng không thể tiếp cận với luật thi đấu của Liên đoàn xe đạp quốc tế (UCI), cũng như không thể bổ sung những qui định mới về luật. Do đó, nhiều sự cố trên đường đua, các trọng tài Việt Nam cứ căn cứ vào “lệ” mà xử và bị phản ứng là điều dễ hiểu.
( Báo SGGP )

accap
07-09-2012, 03:25 PM
Xe đạp VN khó nâng tầm
27 Tháng Ba 2009 9:08 SA GMT+7

Việc nâng chuyên môn lên tầm quốc tế dường như vẫn là thách thức bởi vai trò định hướng, hỗ trợ và chia sẻ trách nhiệm của Liên đoàn Xe đạp – Mô tô VN khá mờ nhạt

Xét trong hệ thống thi đấu quốc gia hằng năm, có lẽ xe đạp là môn có nhiều giải đấu nhất. Nhưng phong trào xe đạp VN chỉ có thể gói gọn bằng những cuộc thi thố giữa các đội trong nước với nhau, việc nâng tầm chuyên môn lên cao dường như vẫn khiến giới chuyên môn lúng túng.

Sao không cử đội dự tuyển quốc gia?

Việc Giải Xe đạp Truyền hình Bình Dương 2009 - Cúp Number One (BTV) đang diễn ra được nâng tầm thành giải đấu quốc tế là tín hiệu đáng mừng. Tuy nhiên, trong nỗ lực ấy, giới chuyên môn vẫn chưa thể kỳ vọng về bước tiến mới cho phong trào xe đạp VN bởi nếu xét về chuyên môn thì còn nhiều vấn đề phải tính đến.

Trước hết về giờ giấc thi đấu, không thể “rập khuôn” như nhiều cuộc đua trong nước khi đầu giờ sáng là yêu cầu các tay đua phải vội vã lên yên xuất phát. Trong khi ở các cuộc đua quốc tế hoặc như tại đấu trường SEA Games, thời gian thi đấu thường diễn ra khá muộn sau khi các VĐV đã ổn định về tâm sinh lý.

Ngay như với các VĐV trong nước hiện đang tập huấn tại đội tuyển quốc gia, các buổi thao dượt của họ cũng thường diễn ra chậm hơn so với thời điểm thi đấu chính thức của giải. Do chênh nhau về giờ giấc nên thật khó đòi hỏi các tay đua cải thiện được thành tích.

Hơn nữa, đã là một giải đấu quốc tế, công tác điều hành của lực lượng trọng tài cũng cần được quốc tế hóa nhằm tạo sự trung thực, khách quan, nhưng yêu cầu này cũng chưa được nhà tổ chức tính đến.

Trở lại vấn đề chuyên môn, với những gì đang diễn ra trên đường đua của Giải Xe đạp BTV dường như chỉ thấy là cuộc cạnh tranh giữa các CLB với nhau hơn là một định hướng nâng tầm chuyên môn cho xe đạp VN.

Lẽ ra muốn đánh giá thực lực, khả năng của các tay đua trong nước, nên chăng Liên đoàn Xe đạp - Mô tô (LĐXĐ-MT) VN cần cử một đội hình dự tuyển quốc gia tham dự. Điều này không chỉ tạo sự thích ứng ý đồ chiến thuật cho cả đội mà còn có thể đánh giá năng lực từng tay đua. Trái lại, việc trở về thi đấu dưới màu áo từng CLB không chỉ ở VĐV mà còn cả các HLV, vô hình trung tạo ra sự phân hóa chuyên môn, thiếu đánh giá căn cơ về thực lực đỉnh cao xe đạp VN.

Còn nặng về hình thức

Để giúp cho Giải Xe đạp BTV trở thành một giải quốc tế đúng nghĩa trong tương lai, được sự công nhận và đưa vào hệ thống thi đấu của Liên đoàn Xe đạp quốc tế (UCI), không đơn giản như ý kiến của ông Đoàn Kim Phách, Tổng Thư ký LĐXĐ-MT VN, là chỉ cần nộp 300 USD để đăng ký theo quy định.

Bởi ngoài những nhận xét chuyên môn trên, việc nâng tầm một giải đấu không chỉ khoán trắng cho một địa phương, đơn vị mà cần có một định hướng cụ thể, sự hỗ trợ cùng chia sẻ trách nhiệm từ LĐXĐ-MT VN.

Ngay như với cuộc đua xe đạp Cúp Truyền hình TPHCM, dù đã có quá trình 20 năm duy trì tổ chức, nhưng đến nay giải đấu này cũng chưa thể nâng tầm mức quốc tế cũng vì thiếu sự đồng hành từ nhiều phía, đặc biệt là vai trò của LĐXĐ-MT VN.

Mặt khác, kinh phí tổ chức cho một giải đấu không là chuyện dễ bởi xe đạp là môn hao tốn khá nhiều, thường phải cậy nhờ và việc vận động tài trợ. Do vậy, muốn mở rộng tầm mức một giải đấu trong hệ thống UCI cũng cần có thêm sự bảo đảm về tài chính.

Nhìn chung, phong trào xe đạp VN thời gian qua là khá rầm rộ với nhiều cuộc đua diễn ra quanh năm song phần đông chỉ mang nặng hình thức biểu diễn. Ngược lại, công tác nâng tầm chuyên môn ít khi được những người có trách nhiệm chú trọng. Dễ hiểu vì sao thành tích xe đạp VN vẫn còn khiêm tốn so với các nước khu vực.

QUANG LIÊM

tamexim
07-09-2012, 03:25 PM
Cám ơn anh Minh và anh Thịnh đã đưa tin.

khanhgiaco
07-09-2012, 03:25 PM
cảm ơn các anh đã đưa tin

aulachongvn
07-09-2012, 03:25 PM
Câu chuyện cuối tuần: Đồng Tháp “gả” Trịnh Phát Đạt cho An Giang
MINH QUANG

http://img259.imageshack.us/img259/43/datdomesco.jpg
Trịnh Phát Đạt (dẫn đầu đoàn đua) sau khi hục hặc với Đồng Tháp đã được “gả” cho An Giang.Tay đua này mang rất nhiều huy chương và giải thưởng cho xe đạp Đồng Tháp.

Hơn 10 năm quen nhìn Trịnh Phát Đạt mặc màu áo Đồng Tháp, mấy ngày qua, tại giải xe đạp Bình Dương, trông Đạt trong trang phục thi đấu của BVTV An Giang ai cũng thấy lạ. Lạ hơn ở chỗ sự rũ áo ra đi của Đạt khỏi nơi nổi tiếng “triệt” người tài bằng mọi cách cũng dễ như khi anh mon men đến làm quen với xe đạp.
Với Đồng Tháp, cái tên Trịnh Phát Đạt như đã trở thành một phần không thể tách rời của bộ môn xe đạp vùng sông nước. Tại giải đấu nổi tiếng nhất nước là Cúp Truyền hình TP.HCM, ngoài nhiều chức vô địch đồng đội cùng Đồng Tháp, Đạt còn làm rạng danh quê hương bằng các danh hiệu cá nhân với ba lần đoạt giải áo đỏ - vua leo núi (2000, 2005, 2008), cú đúp áo vàng, áo xanh năm 2003, cùng hai chiếc HCĐ tại đấu trường SEA Games.
Thế nhưng chính cú đúp áo xanh, áo vàng cho danh hiệu cá nhân năm 2003 đã khiến Đạt rơi vào tình thế khó xử ở Đồng Tháp. Anh tự nhận mình buộc phải “sống chung với lũ” sau những bất đồng không thể hàn gắn với ban huấn luyện cũ và đồng đội.
Đạt tâm sự: “Ở đó, tôi không tìm được tiếng nói chung với đồng đội. Khi sự nghiệp của mình sắp ở bên kia sườn dốc, tôi muốn tìm cho mình một tương lai tốt hơn sau này. Nhưng nguyện vọng đơn thuần của tôi là được đi học đại học lại không được các cấp lãnh đạo đáp ứng. Lương VĐV của tôi đang là 4,5 triệu đồng/tháng. Các chú nói nếu chuyển sang công tác huấn luyện chỉ còn hơn một triệu đồng/tháng, thử hỏi làm sao tôi đủ trang trải cho cuộc sống. Với những lý do đó, tôi đã quyết định ra đi. Điều khiến tôi không hề nuối tiếc là mình đã có những tháng ngày rất đáng tự hào cùng xe đạp Đồng Tháp”.
Ai cũng hiểu rằng An Giang được xem là một thế lực rất đáng nể trong làng xe đạp Việt Nam. Thế nên việc Trịnh Phát Đạt rời khỏi Cao Lãnh đến đầu quân tại Long Xuyên không mất một đồng chuyển nhượng nào và cũng không có khiếu kiện nào là chuyện lạ trong làng xe đạp Việt Nam. Khác hẳn với trường hợp tay đua nữ Võ Thị Phương Phi phải chấp nhận bị cấm thi đấu hai năm mới có thể cởi bỏ chiếc “vòng kim cô” của đơn vị cũ TP.HCM để về đầu quân cho xe đạp Bình Dương. Nói về vấn đề này, Đạt tâm sự: “Số tôi nó may bởi quan hệ giữa hai địa phương khá tốt đẹp nên không gặp trở ngại gì. Xe đạp chưa có luật chuyển nhượng như bóng đá và chủ yếu là hai bên thuận tình với nhau, không kiện cáo là VĐV khỏe”.
Giới xe đạp nói đây là cú xé rào lịch sử nhưng lãnh đạo hai đội Đồng Tháp và An Giang lại vẫn thản nhiên vì những giao kèo riêng mà chỉ có họ mới biết được.
Cũng có thể cú xé rào lịch sử về chuyển nhượng êm thấm này cũng là cái bắt tay của hai địa phương để dựa lưng nhau trong những chặng đua khốc liệt trong năm nay và sau này.
Mọi người đùa vui rằng một VĐV xe đạp cự phách được “gả” cho nhà trai cách nhà gái chỉ cái bến phà An Hòa sẽ là một liên kết mới để anh sui và chị sui tính chuyện tương lai.

vua_biotech
07-09-2012, 03:25 PM
con gái của mình tự biết gả được là mừng zồi,đồi hỏi zì anh minh ơi .

bsff20
07-09-2012, 03:25 PM
Mà đúng là trọng tài xe đạp Việt Nam yếu và thiếu thật. Nhưng ông Đoàn Kim Phách - TTK Liên đoàn xe đạp-mô tô Việt Nam cho biết, ở Việt Nam chỉ có duy nhất 1 trọng tài quốc tế là Nguyễn Ngọc Vũ (tổng trọng tài tại giải năm nay).
Bạn ơi, không biết bạn có nghe lộn kg ????. Ai cũng biết ông Nguyễn Ngọc Vũ là cháu của ông TTK LD XD VN Đoàn Kim Phách. Còn hiện nay VN ta chưa có ai đủ tiêu chuẩn là TT quốc tế cả. Chờ nghe ý kiến của các bạn. he he he

manhhatuna
07-09-2012, 03:25 PM
Cám ơn anh mauthan đã bổ xung thêm thông tin....càng biết thêm thì càng hay...

hlco
07-09-2012, 03:25 PM
Trong kỳ thi tuyển chọn trọng tài quốc tế tổ chức tại Thái Lan vào năm 2007, trọng tài Nguyễn Ngọc Vũ là 1 trong 3 thành viên châu Á vượt qua được phần lý thuyết. Tuy nhiên, do xe đạp nước ta chưa có sân lòng chảo nên trọng tài Việt Nam không được tham dự phần thi thực hành.

myanco2003
07-09-2012, 03:25 PM
Hình như trước khi được liên đoàn xe đạp VN giới thiệu đi thi TT quốc tế thì TT đó phải là trọng tài quốc gia và phải vượt qua được 1 số điều kiện do UCI quy định (chẳng hạn như thâm niên; số lần tham dự giải vv... những điều kiện khác nữa..). Còn TT Nguyễn Ngọc Vũ không biết theo học khóa TT quốc gia năm nào? Sao lại được liên đoàn xe đạp VN cử đi thi TT quốc tế. Bạn nào biết nhiều hơn nữa xin bổ sung thông tin. Thanks