kim
11-09-2012, 10:59 AM
Ðất nước con người:
Gành Ðá Dĩa
Bài, ảnh: DƯƠNG THU
Ðến miền Trung, vượt qua những con đèo ngắn và dốc nhỏ dọc bờ biển miền Trung là đã đến Phú Yên, miền đất nằm ở mảng cong xa nhất về phía Ðông trên dải đất hình chữ S, không thể nào chúng ta bỏ qua một thắng cảnh dù còn khá hoang sơ, nhưng kỳ vỹ là Gành Ðá Dĩa. Ðây được xem là một kiệt tác mà thiên nhiên ban tặng cho con người.
Cách TP Tuy Hòa 45 km, Ghềnh Ðá Ðĩa nằm trên địa phận xã An Ninh Ðông, huyện Tuy An. Ði trên quốc lộ 1A, theo hướng Bắc khi vừa rời thị trấn Chí Thạnh, qua km 1.301, rẽ vào một ngã ba Mằng Lăng đi thêm 13km nửa là đến Gành Ðá Dĩa.
Ðến đây, phong cảnh quyến rũ hai bên đường với bờ sông, đập nước, rừng tre, rẫy bắp... như làm chúng tôi quên hết mệt nhọc bởi đoạn đường đất gồ ghề, nhỏ, hẹp với những ổ gà, ổ “voi” xuất hiện liên tục. Dù chỉ cách 13km mất đến hơn một giờ chạy xe. Trên đường đi, Nhà thờ Mằng Lăng- giáo xứ của người dân phía Bắc tỉnh Phú Yên với vẻ cổ kính có từ lâu đời nhất địa tỉnh này. Qua khỏi một mỏm núi cao, nhiều ngôi nhà được thiết kế xây bằng những mãnh đá dĩa khá đẹp và ghềnh Ðá Ðĩa đột ngột hiện ra như một bức tranh thiên nhiên kỳ vỹ.
Cái tên "Ðá Dĩa" cũng đã phần nào nói lên cảnh vật nơi đây, một vùng đá và biển quấn quýt bên nhau hiện ra giữa trời chiều lộng gió. Hàng nghìn khối đá hình bát giác xếp liền kề bên nhau, đều tăm tắp, tạo thành một khối nom như một tổ ong khổng lồ từ trên bờ xuốnhg biển. Lại gần, mặt đá tựa như những chiếc đĩa được xếp chồng khít bên nhau vươn ra biển. Những khối đá màu đen huyền nửa chìm nửa nổi trong sóng biển Tuy An, rải rác những mảng muối trắng mờ bám vào chân vách đá.
Người dân nơi đây cho rằng: “Gành Ðá Dĩa xuất hiện từ một vụ phun trào của núi lửa cách đây khoảng 200 triệu năm. Nham thạch nóng gặp nước biển lạnh nên đông cứng lại và xuất hiện sự rạn nứt. Ðá bị nứt theo mạch dọc tạo thành những cột thẳng đứng hoặc xiên ngang, đồng thời lại có những đường nứt ngang cắt các cột đá thành nhiều khúc”.
Dạo quanh gành Ðá Dĩa, chúng tôi khám phá được bao điều thú vị. Trong những góc đá, giữa những vũng nước đọng, xôn xao cả một thế giới sinh vật nhỏ bé. Nơi đó có những chú nham (một loại cua nhỏ sống ở bờ đá), những con ốc, những con sứa, những con cá nhỏ… và cả vài con hải sâm ham chơi quên về theo thủy triều mà kẹt lại trên đá. Xung quanh Gành còn có rất nhiều xương rồng với những nụ hoa đỏ rực mọc chen vào vách đá. Cây xương rồng cũng như mảnh đất miền Trung nhỏ bé này gai góc, cằn cỗi nhưng lại mạnh mẽ, giàu sức sống!
Ðối diện với gành Ðá Dĩa là khu vực bãi Bàng, nơi những tảng đá màu vàng sáng nằm lặng yên trầm tư nghe sóng dưới những tán cây bàng rợp mát. Ðây là nơi nghỉ ngơi, cắm trại, dã ngoại lý tưởng. Tuy nhiên, do nơi này còn hoang sơ nên nếu đến đây du lịch, bạn phải chuẩn bị sẵn sàng đồ ăn, thức uống và những vật dụng cần thiết khác…
Chiều xuống mỗi lúc một sậm màu khi bầu trời sắp đổ mưa, chúng tôi nuối tiếc rời khỏi vùng đá, vùng biển tĩnh lặng. Xe đã chạy xa rồi mà tôi vẫn cứ muốn quay đầu nhìn lại từng đợt sóng, cái cảm giác tuyệt với khi bước chân trần trên “những cái dĩa”, mắt nhìn đá, nhìn biển, nhìn trời, bên tai ầm ì sóng vỗ, mũi và miệng nghe nồng mùi biển mặn mòi, chân nghe cái lạnh của đá, của từng đợt sóng liếm qua… còn vương vấn mãi không bao giờ quên!
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9882.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/Ganhdadia-PhuYen01.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9847.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9848.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9853.jpg
Gành Ðá Dĩa
Bài, ảnh: DƯƠNG THU
Ðến miền Trung, vượt qua những con đèo ngắn và dốc nhỏ dọc bờ biển miền Trung là đã đến Phú Yên, miền đất nằm ở mảng cong xa nhất về phía Ðông trên dải đất hình chữ S, không thể nào chúng ta bỏ qua một thắng cảnh dù còn khá hoang sơ, nhưng kỳ vỹ là Gành Ðá Dĩa. Ðây được xem là một kiệt tác mà thiên nhiên ban tặng cho con người.
Cách TP Tuy Hòa 45 km, Ghềnh Ðá Ðĩa nằm trên địa phận xã An Ninh Ðông, huyện Tuy An. Ði trên quốc lộ 1A, theo hướng Bắc khi vừa rời thị trấn Chí Thạnh, qua km 1.301, rẽ vào một ngã ba Mằng Lăng đi thêm 13km nửa là đến Gành Ðá Dĩa.
Ðến đây, phong cảnh quyến rũ hai bên đường với bờ sông, đập nước, rừng tre, rẫy bắp... như làm chúng tôi quên hết mệt nhọc bởi đoạn đường đất gồ ghề, nhỏ, hẹp với những ổ gà, ổ “voi” xuất hiện liên tục. Dù chỉ cách 13km mất đến hơn một giờ chạy xe. Trên đường đi, Nhà thờ Mằng Lăng- giáo xứ của người dân phía Bắc tỉnh Phú Yên với vẻ cổ kính có từ lâu đời nhất địa tỉnh này. Qua khỏi một mỏm núi cao, nhiều ngôi nhà được thiết kế xây bằng những mãnh đá dĩa khá đẹp và ghềnh Ðá Ðĩa đột ngột hiện ra như một bức tranh thiên nhiên kỳ vỹ.
Cái tên "Ðá Dĩa" cũng đã phần nào nói lên cảnh vật nơi đây, một vùng đá và biển quấn quýt bên nhau hiện ra giữa trời chiều lộng gió. Hàng nghìn khối đá hình bát giác xếp liền kề bên nhau, đều tăm tắp, tạo thành một khối nom như một tổ ong khổng lồ từ trên bờ xuốnhg biển. Lại gần, mặt đá tựa như những chiếc đĩa được xếp chồng khít bên nhau vươn ra biển. Những khối đá màu đen huyền nửa chìm nửa nổi trong sóng biển Tuy An, rải rác những mảng muối trắng mờ bám vào chân vách đá.
Người dân nơi đây cho rằng: “Gành Ðá Dĩa xuất hiện từ một vụ phun trào của núi lửa cách đây khoảng 200 triệu năm. Nham thạch nóng gặp nước biển lạnh nên đông cứng lại và xuất hiện sự rạn nứt. Ðá bị nứt theo mạch dọc tạo thành những cột thẳng đứng hoặc xiên ngang, đồng thời lại có những đường nứt ngang cắt các cột đá thành nhiều khúc”.
Dạo quanh gành Ðá Dĩa, chúng tôi khám phá được bao điều thú vị. Trong những góc đá, giữa những vũng nước đọng, xôn xao cả một thế giới sinh vật nhỏ bé. Nơi đó có những chú nham (một loại cua nhỏ sống ở bờ đá), những con ốc, những con sứa, những con cá nhỏ… và cả vài con hải sâm ham chơi quên về theo thủy triều mà kẹt lại trên đá. Xung quanh Gành còn có rất nhiều xương rồng với những nụ hoa đỏ rực mọc chen vào vách đá. Cây xương rồng cũng như mảnh đất miền Trung nhỏ bé này gai góc, cằn cỗi nhưng lại mạnh mẽ, giàu sức sống!
Ðối diện với gành Ðá Dĩa là khu vực bãi Bàng, nơi những tảng đá màu vàng sáng nằm lặng yên trầm tư nghe sóng dưới những tán cây bàng rợp mát. Ðây là nơi nghỉ ngơi, cắm trại, dã ngoại lý tưởng. Tuy nhiên, do nơi này còn hoang sơ nên nếu đến đây du lịch, bạn phải chuẩn bị sẵn sàng đồ ăn, thức uống và những vật dụng cần thiết khác…
Chiều xuống mỗi lúc một sậm màu khi bầu trời sắp đổ mưa, chúng tôi nuối tiếc rời khỏi vùng đá, vùng biển tĩnh lặng. Xe đã chạy xa rồi mà tôi vẫn cứ muốn quay đầu nhìn lại từng đợt sóng, cái cảm giác tuyệt với khi bước chân trần trên “những cái dĩa”, mắt nhìn đá, nhìn biển, nhìn trời, bên tai ầm ì sóng vỗ, mũi và miệng nghe nồng mùi biển mặn mòi, chân nghe cái lạnh của đá, của từng đợt sóng liếm qua… còn vương vấn mãi không bao giờ quên!
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9882.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/Ganhdadia-PhuYen01.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9847.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9848.jpg
http://i595.photobucket.com/albums/tt39/ThuSports/_THU9853.jpg