Lạ thay người Hà Nội! Trong cơn bĩ cực bởi sự tráo trở của thiên nhiên, trong cảnh màn trời chiếu đất của lũ lụt, họ vẫn cười, vẫn lạc quan và vẫn tự trào bằng những bài hát, câu thơ "xuyên tạc" từ những tác phẩm nổi tiếng về thành phố thân yêu của họ. Mời các bác xem để cùng yêu, nhớ và chia sẻ với Hà Nội - thành phố quê hương tôi:
Em ơi Hà lội phố...
ta còn nghe mùi bùn tanh,
ta còn nghe mùi nước cống...
con đường đó thành con sông nhỏ,
ai đó chở ai một cuốc trăm ngàn...
-----------------------------------------------------
Em ơi Hà Nội phố...
Ta còn em vì kẹt xe.
Ta còn em vì nước lũ.
Con đường vắng ào ào cơn mưa đổ
Em đứng chờ ai, đến sửa xe dùm…
-----------------------------------------------------
Hà nội mùa này chiều ko buông nắng.
Phố vắng nghiêng nghiêng vài phao bơi.
Quán cóc liêu xiêu một ca nô.
Hồ Tây, hồ Tây mất bờ...
-----------------------------------------------------
Hà Nội muà này phố cũng như sông.
Cái rét đầu đông,
Chân em ngâm nhăn trong nước lạnh.
Hoa sữa thôi rơi,
Em tôi bơi cả chiều trên phố.
Đường Cổ Ngư xưa,
Ngập tràn nước sông Hồng.
-----------------------------------------------------
Tình hình là rất tình hình.
Nước lên đến sát mái đình em ơi.
Thủ đô như một biển khơi.
Nhìn lên vẫn thấy một trời đầy mây.
-----------------------------------------------------
Ngắm mặt Hồ Gươm bỗng ngỡ ngàng,
Giật mình chỉ thấy nước mênh mang
Trơ trọi tháp Rùa loi thoi nổi
Bơ vơ đền Ngọc lá cây vàng..
Người phố co ro ngơ ngẩn lội
Xe sang ậm ạch nước trôi ngang
Cửa hiệu nhấp nhô người tát nước
Chợ búa buồn thiu chẳng có hàng
Câu cá dăm anh cần tua tủa
Dắt xe ba chị bước dạng hàng.
Cửa sắt cửa lim giờ đóng chặt
Cống gang cống đá cố mở toang. ....
Hà Nội bây giờ thành Hà lội...
Ngập thêm chút nữa... tớ bán thang!